June142011

Hóa ra trái đất vẫn tròn…

Hóa ra trái đất vẫn tròn, những mùa hạ đã qua không đi quá xa miền ký ức. Bằng con đường ngày hôm qua bỏ ngỏ, em trở về và … ta vẫn gặp lại nhau.

Trong bộn bề của cuộc sống, những cơn mưa tháng sáu không vỡ tan mà vẫn lưng chừng bầu trời mỗi khi em ngước nhìn. Kỹ niệm là con thú nuôi ngoan ngoãn em vẫn cho ăn đều đặn bằng nỗi khắc khoải tình yêu đã qua, nó vẫn sống và vẫn đeo em dầy dẵn đòi được ăn. Càng ngày càng háo đói, dẫu càng ngày theo thời gian những tháng ngày của riêng đôi ta, còn lại trong em cũng nhạt phai dần … nhưng kỹ niệm quá đỗi ngọt ngào, là thứ lòng em không nỡ phải nói câu giã từ …

Trái đất hóa ra lại rất tròn, đi một vòng xa xăm biết bao ngày tháng … hóa ra vẫn bước trên con đường trở về.
Những thứ đã từng trãi qua hiện diện trước mắt.
Thế mà chỉ có anh đã ra đi.
Dẫu ngày tháng ấy chỉ mỗi anh hứa
mãi mãi không phai mờ

Hóa ra trái đất vẫn tròn, chỉ những người vô tình mới bước ra khỏi đời nhau vội vã…

May22011

Chúng ta từng hứa những điều chưa làm được.

Em làm mất chiếc nhẫn anh tặng mất rồi. :)

Em đã tìm khắp nơi có thể, căn phòng bé nhỏ mà ký ức quá bộn bề, càng lục lọi một góc, dường như em càng đào thêm vào từng thước sâu ký ức đã qua.

Bao nhiêu năm rồi anh có nhớ không? Ngón tay em cũng đã phai mờ dấu vết đeo nhẫn mất rồi. Nếu hôm nay không tình cờ đọc lại trang giấy có chữ ký của anh trong quyển sách cũ chúng ta cùng mua, em cũng không nhớ những thứ đã trôi qua quá lâu, mà lục tung cả căn phòng chỉ để tìm chiếc hộp giấy em cất giữ những thứ anh để lại sau 2 năm trời bên nhau.

Những tấm ảnh stickers vẫn còn, dẫu em đã không còn vẻ bề ngoài và nụ cười ấy.

Những chiếc vé xem phim từ buổi hẹn đầu tiên cho đến lúc cuối cùng vẫn còn được cất giữ. Có bộ phim em mơ hồ nhớ được, có những cái tên em đã quên mất rồi.

Chiếc áo thun Zara Basic anh bắt em mặc vào ngày đầu chúng ta gặp mặt vì Chick vô tình làm đổ hết ly rượu vang vào em. Anh từ đầu đến cuối buổi không hề mở miệng hay nhìn em, vậy mà lúc mọi người chưa kịp phản ứng, anh đã đưa em chiếc áo trong của mình cho em. Thỉnh thoảng em vẫn mặc lại chiếc áo ấy, đối với em nó như một bảo vật … khi những điều thần kỳ bắt đầu. :)

Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, nằm yên đúng vị trí nó đã từng.

Chỉ có chiếc nhẫn ấy là không còn nữa.

Chỉ có chiếc nhẫn anh ngượng ngịu để vào ví em trước hai tuần ngày anh ra đi, là không còn nữa.

Chỉ có chiếc nhẫn duy nhất em đã từng đeo trên tay, là không còn nữa.

À, không phải, rất nhiều thứ không còn chứ không chỉ là chiếc nhẫn.

Lời hứa mãi mãi cũng không còn.

Ánh mắt nhìn khó khăn với mọi hành động của em cũng không còn.

Đôi tay ấm áp nắm chặt em cũng không còn.

Bờ vai hằng đêm em gối đầu vào cũng không còn.

Ngay cả chủ nhân của nó, người từng hứa với em rất nhiều điều rất nhiều điều, cũng không còn.

Chỉ còn lại trong chiếc hộp này những kỹ niệm đã qua không thể trở lại.

Chỉ còn em khờ dại cất giữ những điều thân thuộc mà xa lạ.

Vì sao chúng ta luôn hứa những điều không làm được, thế anh?

Page 1 of 1