June92011

những thằng đàn ông như Hắn.

Hắn: Em đã quan hệ với bao nhiêu người?

Em: Nhiều hơn Một.

Hắn: Bao nhiêu lần?

Em: Nhiều hơn Một.

Hắn: Dĩ nhiên là phải nhiều hơn Một rồi. Cái anh cần biết là một con số!

Em: Để?

Hắn: Để biết rõ hơn về em.

Em: … và đánh giá? 

Hắn: Không.

Em: Vậy thì anh biết rồi đấy.

Hắn: Em đã yêu bao nhiêu người?

Em: Một.

Hắn: Em yêu một người nhưng lại quan hệ với nhiều hơn một người. Em không sợ người ta sẽ đánh giá em hay sao?

Em: Không. Người ta nghĩ sao là quyền của họ. Đó không phải là bổn phận và nghĩa vụ của em.

Hắn: Ngay cả khi người đó coi thường em?

Em: Ừ. Nếu thằng đó coi thường em, tức là nó sẽ tôn trọng những đứa con gái mồm thối nói dối. Em không cần những thằng như vậy!

Hắn: Nhưng cũng chẳng ai ưa mấy đứa nói thật như em.

Em: Vì?

Hắn: Con gái nên biết tự trọng, không nên nói thẳng tuột mọi thứ ra, dù đã mất.

Em: Em không biết tự trọng anh nói là gì, nhưng tự trọng của em là tôn trọng tất cả những việc bản thân mình làm ngay cả khi người ta khinh bỉ nó.

Hắn: Em có biết vì những câu nói này em có thể mất đi 90% cơ hội gặp người đàn ông tốt không?

Em: Em biết mình sẽ có cơ hội để gặp 10% đàn ông tốt hơn.

Hắn: Không có thằng đàn ông nào chấp nhận yêu một đứa, từng yêu một người khác, không phải là mình.

Em: Anh nghĩ không có vì anh không thể chứ không phải là không có.

Hắn: Vậy em nghĩ có ai đó chấp nhận em sao?

Em: Em cũng không bắt ai đó phải chấp nhận. Dĩ nhiên nếu chịu được, em sẽ tôn trọng người ấy gấp vạn lần người đến trước.

Hắn: Anh rất thích em.

Em: Ý anh là: có thể miễn cưỡng chấp nhận em, nhưng không hứa mình đủ tôn trọng em?

Hắn: Ừ. Anh thuộc về 90% đàn ông không thể chấp nhận em.

Em: Ừ, thật may mắn vì anh cũng thuộc 90% em không thể chấp nhận.

Hắn: Vì sao?

Em: Vì anh HÈN!

Hắn: Em nghĩ mình có đủ danh giá để nói thế sao???

Em: Đấy, anh đang hèn đấy. Bởi vì anh nghĩ em không đủ danh giá, mà vẫn quỵ lại để yêu em, nên anh mới hèn và em mới danh giá hơn anh. Và bởi vì với anh lật xóc người con gái và banh háng của nó ra mới nói được lời yêu, chứ không phải thủ thỉ qua tai. Và bởi vì 90% đàn ông như anh, đéo nghĩ được một điều là bản thân mình cũng chẳng có đủ để đòi hỏi người mình yêu không mất. Tụi anh dư một cục thịt mà nghĩ mình là người còn người khác đéo phải à? Xin lỗi, guốt của em còn bự hơn cái trong quần đàn ông tụi anh!

 

(st và chỉnh sửa)

May312011

Những lời hẹn hò và cơn mưa.

http://beta.nhacso.net/nghe-playlist/to-chan-phong-the-best-of.15442.html

Em chưa từng thích mưa, nếu không muốn nói những cơn mưa là chiếc ly nỗi sợ mà em đã uống từ những ngày xa anh.

Bầu trời sau cơn mưa là cả vùng yên ả, nhưng buồn cười là sau bao nhiêu giông bão, đời con người ta lại u ám một cách lạ kì. Em hay nói với anh, những lời hẹn hò là câu vá mượn quá giang nhau đi cùng, để chờ qua cơn mưa cuộc đời rả rích; là những cuộn len đan hai con người từng lẻ loi một mình dưới mưa, hoặc sợi dây cột cả những trái tim phản bội tìm giã từ.

Mọi thứ đều có thể xãy đến ở giữa chốn nhân gian này, mà sao những yêu thương vẫn trắc trở bên nhau? Cũng chính cuộc sống này và lời hẹn hò ấy khiến những con tim lạnh lùng nhất nhận ra mình đang tan chảy và gục ngã trước những mỏi mệt. Mà cũng chính cuộc sống này và lời hẹn hò ấy khiến những con người đa cảm phải bế tắc trước lựa chọn. Vì dòng đời nghiệt ngã hay con người chúng ta vốn không nhận ra những điều mình có đến lúc mất đi?

Mà hóa ra ngày tháng trôi qua rất nhanh, chỉ mấy hàng mưa rơi, chớp mắt đã thấy mình bỏ quên một vài sầu muộn đáng lẽ cần phải nhớ. Mọi thứ trôi qua nhanh đến mức đôi lúc bâng quơ tưởng rằng chưa tới. Không phải chỉ riêng ngày ta gặp mặt, cũng chẳng hề riêng ngày chúng ta tự vẫn tình yêu của nhau. Chẳng phải mọi thứ vốn cũng chưa bao giờ thôi rơi đó hay sao?

Thượng đế vậy mà trêu đùa những sinh linh tội nghiệp, chỉ ban tặng mỗi người một trái tim nhưng lại tạo ra quá nhiều yêu thương. Nghịch cảnh của duyên số khiến đôi lúc những con người vẫn ngỡ là mình mạnh mẽ phải chết mòn giữa hành trình đi tìm lời giải không hề tồn tại. 

Em có thể dựa vào rất nhiều điều để đoán biết được những giọt nước rơi ngoài hiên kia có phải là cơn mưa đúng mùa hay trái trời trở giấc, nhưng anh ơi … dạy cho em làm sao đoán được lời xin được quá giang kia có phải là lời nói để giành đến cả đời? Hay là cơn mưa thôi rơi rồi duyên tình lại khô cặn…? 

Như đôi mình… :)


May22011

Chúng ta từng hứa những điều chưa làm được.

Em làm mất chiếc nhẫn anh tặng mất rồi. :)

Em đã tìm khắp nơi có thể, căn phòng bé nhỏ mà ký ức quá bộn bề, càng lục lọi một góc, dường như em càng đào thêm vào từng thước sâu ký ức đã qua.

Bao nhiêu năm rồi anh có nhớ không? Ngón tay em cũng đã phai mờ dấu vết đeo nhẫn mất rồi. Nếu hôm nay không tình cờ đọc lại trang giấy có chữ ký của anh trong quyển sách cũ chúng ta cùng mua, em cũng không nhớ những thứ đã trôi qua quá lâu, mà lục tung cả căn phòng chỉ để tìm chiếc hộp giấy em cất giữ những thứ anh để lại sau 2 năm trời bên nhau.

Những tấm ảnh stickers vẫn còn, dẫu em đã không còn vẻ bề ngoài và nụ cười ấy.

Những chiếc vé xem phim từ buổi hẹn đầu tiên cho đến lúc cuối cùng vẫn còn được cất giữ. Có bộ phim em mơ hồ nhớ được, có những cái tên em đã quên mất rồi.

Chiếc áo thun Zara Basic anh bắt em mặc vào ngày đầu chúng ta gặp mặt vì Chick vô tình làm đổ hết ly rượu vang vào em. Anh từ đầu đến cuối buổi không hề mở miệng hay nhìn em, vậy mà lúc mọi người chưa kịp phản ứng, anh đã đưa em chiếc áo trong của mình cho em. Thỉnh thoảng em vẫn mặc lại chiếc áo ấy, đối với em nó như một bảo vật … khi những điều thần kỳ bắt đầu. :)

Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, nằm yên đúng vị trí nó đã từng.

Chỉ có chiếc nhẫn ấy là không còn nữa.

Chỉ có chiếc nhẫn anh ngượng ngịu để vào ví em trước hai tuần ngày anh ra đi, là không còn nữa.

Chỉ có chiếc nhẫn duy nhất em đã từng đeo trên tay, là không còn nữa.

À, không phải, rất nhiều thứ không còn chứ không chỉ là chiếc nhẫn.

Lời hứa mãi mãi cũng không còn.

Ánh mắt nhìn khó khăn với mọi hành động của em cũng không còn.

Đôi tay ấm áp nắm chặt em cũng không còn.

Bờ vai hằng đêm em gối đầu vào cũng không còn.

Ngay cả chủ nhân của nó, người từng hứa với em rất nhiều điều rất nhiều điều, cũng không còn.

Chỉ còn lại trong chiếc hộp này những kỹ niệm đã qua không thể trở lại.

Chỉ còn em khờ dại cất giữ những điều thân thuộc mà xa lạ.

Vì sao chúng ta luôn hứa những điều không làm được, thế anh?

Page 1 of 1