January52012

Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa…* (Truyện Ngắn)

http://nhacso.net/nghe-nhac/waiting-for-the-end.XVtVWkpY.html

Bài hát chủ đề của truyện “Waiting For The End” - Linkin Park.

1.

Tôi là Đường, chữ Đường của vị trí chứ không phải là một thứ gia vị.Vì thế tôi rất ghét mỗi khi ai đó hiểu lầm sự ngọt ngào của mình. Thứ ngọt nhất bên trong tôi là dư vị của ly Alaska Ice Tea bao gồm bảy loại rượu được pha với soda mùi Việt Quốc, tôi vẫn uống mỗi tối ở quán bar này. Ngoài ra không còn thứ gì cả. Vì tôi luôn vốn ghét những thứ tình cảm, quan tâm,… thế giới này là của riêng tôi.

Tôi chẳng làm gì nhiều, ngoài viết lách cho một số tờ báo và mỗi đêm hát ở quán bar này. Lương bổng không cao nhưng cũng đủ ăn uống, vui chơi qua ngày. Rượu thì ở đây không thiếu, ông chủ cũng rất dễ chịu, tôi muốn uống bao nhiêu cũng được. Nói chung cuộc sống của tôi ở thành phố này thật sự tốt. Ai đó hay một vài bộ phim thường lên án những người đặt quá nhiều kì vọng cho Sài Gòn như kiểu “thành phố thiên đường” là không đúng, nhưng thật ra chỉ vì bản thân họ quá ngu ngốc!

2.

Anh ấy tên là Linh, chữ Linh của thần linh, tôi nghĩ như thế, vì trong tôi anh ấy lúc nào cũng như một vị thần. Gương mặt anh thanh tú đến quá mức với chiếc mũi cao, hai chân mài đậm và đôi môi của mùa yêu chín nở. Mỗi lần tôi lên sân khấu hát thì y như rằng Linh đã có mặt ở chiếc bàn anh luôn ngồi. Tôi đoán anh chắc chắn phải làm gần đây, vì lần nào đến cũng đúng 9 giờ, lần nào anh cũng mặc chiếc áo sơ my kẻ sọc màu pastel bỏ vào quần tây ống côn sậm màu và không dây nịt.

Tôi đoán anh thích nhất là bài The Messenger tôi cover lại của Linkin Park, cứ khi nào tôi hát bài ấy, ánh mắt của anh trong vắt như ánh sáng của một ngàn mặt trời cộng lại.

Con trai đối với tôi có 2 dạng người tốt, một là cha tôi, hai là con trai vào pub với ly Gin Tonic trên tay. Vì Gin Tonic thật ra không quá nặng, nhưng dư vị nó để lại còn hơn cả Dry Martini. Một khi con trai đã chọn uống Gin Tonic, tức là anh ta cũng chẳng nề hà gì vẻ bên ngoài, tâm tính của một người mới là thứ anh ấy kiếm tìm. Cho nên, lúc nào đối với tôi Linh cũng là người tốt, tôi có thể đứng trên sân khấu, hát cho anh nghe ba ngàn khúc ca … chỉ để ngắm nhìn anh.

3.

Có một ngày khi tôi hát xong, có một ly Alaska Ice Tea đưa đến quầy bar vị trí tôi ngồi, cùng một mảnh giấy ghi nguệch ngoạc vài dòng: Em có thể hát cho anh nghe một bài hát em thích không? – Tôi đưa tay chỉ về phía anh ấy ngồi, rồi hỏi chị phục vụ có phải Linh là người đứa mảnh giấy này không? Nhưng chị ấy chỉ tròn mắt nhìn tôi, kinh ngạc … rồi lắc đầu. Dẫu thế tôi vẫn bước lên sân khấu.

Tôi quyết định hát bài Waiting For The End, vẫn của Linkin Park.

“Chờ đợi cái kết thúc vốn định sẵn sẽ đến bên, nhưng em vẫn ước giá mà em có đủ mạnh mẽ để vẫn đừng cạnh anh nơi này… Chia tay là thứ em chưa từng nghĩ đến, chia tay anh là điều bắt buộc. Em để mình bay đi trong không trung nhanh hơn cả ánh sáng, em để mặc những suy nghĩ đầu độc tâm trí. Có quá nhiều điều chưa ngỏ cùng anh … thì anh nói đi làm sao em nỡ nói tiếng chia xa?…”

Khi tôi hát đến đây, nước mắt lăn dài trên má. Khán giả hoàn toàn bất động, mọi người chưa từng nghe bất kì ca khúc nào của Linkin Park bằng thứ tâm trạng đau khổ như vậy … ngạc nhiên là thứ không thể tránh khỏi. Tôi đưa mắt xuống nhìn Linh, anh có một thoáng nhóm người đứng dậy, nhưng lý trí hay một điều gì ấy giữ anh dính vào chiếc ghế đang ngồi. Tôi dù không rõ nhưng mơ hồ nghe trong ánh mắt anh là cả câu chuyện của hai tâm hồn đang kể.

“ Em chỉ muốn đánh đổi thiên phận này với một định mệnh khác … còn hơn là cứ khư khư giữ lấy thứ mình chưa bao giờ có, còn hơn là cứ níu lấy một điều chưa bao giờ tồn tại, còn hơn là cứ nhớ về một câu chuyện chưa từng xãy ra…”

Kết thúc những câu hát này, lúc chỉ còn tiếng đàn guitar vang lên vài nốt hết bài. Tôi cảm thấy có gì đó nghẹn lại trong cổ họng của mình, một cơn đau khổ bỗng chốc xuất hiện tôi không thể hiểu vì sao. Nó bất thình lình gần như làm tôi nghẹt thở. Cảm giác này là thứ đau khổ tôi không bao giờ làm quen được, nó là thứ đau đớn của sự chia tay mất mác. Cứ mỗi lần bạn nghĩ mình đã bình thường, và cứ mỗi lần bạn tưởng chừng mình đã chấp nhận được sự ly biệt. Thì có ai đó lại chỉ cho bạn những thứ bạn vừa kịp quên đi, và nó lại khiến trái tim chấp vá của bạn vỡ tan lại thành từng mảnh. Và nỗi đau của ngày hôm qua cứ thế lại bắt đầu đau lại từ đầu…

4.

Khi tôi kết thúc bài hát. Tôi đã thấy Linh biến mất. Không phải anh đứng lên và rời khỏi đây. Mà là anh biến mất, như khói thuốc rời khỏi đôi môi và tan như ảo ảnh vào hư không.

Khi tôi kết thúc bài hát. Tôi nhớ ra rằng tất cả giữa tôi và chàng trai ấy đã là thứ quá khứ dĩ vãng tôi không nỡ chối bỏ. Trên cuộc đời này đã không còn Linh tồn tại. Chiếc bàn anh hay ngồi cũng chẳng còn để ở vị trí tôi thấy anh. Chỉ một mình tôi trong tất cả mọi người thấy được anh tồn tại, vì anh không còn sống ở hiện tại, vì anh chỉ còn sống trong những ngày hôm qua ở những kỹ niệm tôi cứ mãi nhớ về.

5.

Khoảnh khắc cuối cùng tôi và Linh ở bên nhau là một ngày Sài Gòn đầy sương mù, mọi thứ cứ mờ đi. Anh chỡ tôi đi qua cầu Thủ Thiêm, nơi chỉ cần đứng ở lưng chừng là có thể nhìn thấy cả thành phố hiện ra trước mắt đi. Nhưng hôm nay thì không như vậy, đã 4 giờ chiều rồi mà sương mù vẫn vây quanh chúng tôi, bầu trời vẫn ảm đạm như biết được rằng ngày mai sẽ là một ngày buồn lắm.

-          Em có sợ chia xa không?

-          Thứ em sợ duy nhất trên cuộc đời này là không có anh ở cạnh. – Tôi mỉm cười và nắm tay Linh.

-          Em có thích mãi mãi bên nhau không? – Linh khẽ xiết nhẹ tay tôi.

-          Chẳng phải như thế còn tùy thuộc hay sao? Nếu mãi mãi bên nhau chỉ vì một người thấy vui còn một người phải gượng cười cũng là một điều không tốt hay sao?

-          …

-          …

-          Anh thấy cuộc tình mình giá như lúc nào cũng như thế này thì hay quá.

-          Như thế nào hả anh?

-          Lúc nào cũng có một đám sương mù vây quanh. – Linh ngước mặt lên trời, trông như anh cố tìm cho mình một điều gì đó nhưng không thể thấy được.

Hai chúng tôi đã đứng đó rất lâu, đến khi chân mỏi nhừ anh mới đưa tôi về nhà. Tôi nói rằng mình rất mệt và muốn chợp mắt chút xíu trên ngực anh. Chỉ cần như thế anh đỡ tôi lên giường. Trước khi tôi chìm vào những mộng mị trên chiếc gối êm ấm nhất của thế giới này, anh hôn lên bờ môi tôi nụ hôn rất đậm đặc. Tôi luôn nghĩ rằng biết đâu những chiếc hôn ấy anh trao đều tẩm độc dược, vì mỗi lần nằm cạnh anh, đặt bờ môi vào nụ hôn ấy, tôi đều có thể ngủ rất say …

Tôi đến giờ vẫn nhớ mình mơ thấy một rừng hoa nở rộ. Tôi không rõ đó là hoa gì, màu sắc như thế nào, chỉ nhớ nó là cả một khung trời đầy hoa, hương thơm đến mức tôi không thể đứng lại quá lâu, tôi cứ phải bước đi. Càng bước đi, tôi lại nhớ mình đang phải tìm ra Linh. Ai sống trong tình yêu đều như vậy, mỗi khi có đau khổ có thể không nhớ đến nhau, nhưng mỗi khi có những chuyện đẹp đẽ, hạnh phúc xãy đến, không thể nào không sẻ chia cho anh. Tôi cứ bước từ đồng hoa này đến đồng hoa khác, mà mãi vẫn không tìm được Linh. Tôi nhớ mình đi rất lâu, đến mức mỗi cánh hoa rơi vào mặt lúc này đã là nỗi đau. Đến khi tôi dừng lại, khung cảnh trước mắt đáng lẽ phải rất hùng vỹ, đời người phải vui mừng cười còn không đủ tiếng vậy mà nước mắt lại tuông ra ào ạt. Tôi cảm thấy giây phút đó thật đau đớn, như thể mỗi cánh hoa rơi là một sự ly biệt thốt ra. Một cành rơi thôi cũng đã đủ đánh gục hết tâm hồn dù là mạnh mẽ nhất. Đằng này cả rừng hoa đang giãy dụa trước mắt tôi, cánh hoa rơi lả tả ngập hết khung trời trước mắt. Tôi như không thể chịu được thêm một sự đớn đau nào, vùng dậy mà tìm vòng tay của Linh ở bên cạnh.

Nhưng khi tôi thức giấc, ngực anh đã không còn là gối nằm cho tôi. Chỉ có mỗi một mình tôi trong căn phòng này. Lúc này hương hoa vẫn còn đọng trong khứu giác.

Tôi nhìn đồng hồ, lúc này đã là 8 giờ 40 phút. Vội vã thay đồ và bắt chiếc taxi chạy đến quán bar. Lúc ấy tôi không đủ thời gian để chất vấn chính mình về sự vắng mặt của Linh.

6.

Khi tôi đến quán, khách đã rất đông đúc. Tôi chỉ kịp để túi xách của mình lên bàn trang điểm, nhìn thấy ông chủ cũng không kịp chào. Khi tôi chạy qua người ông để lên sâu khấu, tôi thấy ánh mắt ông nhìn tôi rất lạ. Không hẳn là lo lắng, cũng không hẳn là thương cảm. Ông mở miệng lên định nói gì đó, nhưng tôi lúc ấy đi quá nhanh nên không rõ là ông đang do dự không nói hay ông nói điều gì mà tôi không nghe rõ.

Bài hát đầu tiên tôi trình bày là ca khúc Waiting for the End. Khi thấy tôi, đa phần mọi người đều vỗ tay táng thưởng như thường lệ. Chỉ có 1 số khách quen thuộc giữ ánh mắt tôi trong cái nhìn của họ một cách đầy thảng thốt.

“Chẳng điều gì còn lại khi ngọn lửa đã bao trùm. Em đã từng nghĩ mình đã đúng nhưng hóa ra cái đúng đắn ấy lại sai trái rất nhiều. Khi tất cả đều không thể qua mắt được cơn bão lửa, khi em thậm chí không hiểu làm thế nào để cố gắng vượt qua. Em cũng chẳng hiểu mình đã nói những gì, khi ấy giọng nói chỉ là thứ âm thanh phát ra, khi ấy em chẳng nghĩ được gì. Và em bất chợt hỏi bản thân, bước tiếp theo em phải làm những gì? Khi điều khó khăn nhất của kết thúc là bắt đầu lại từ đầu…”

Tôi nhìn xuống chiếc bàn của anh hay ngồi, chẳng có một ai. Tôi nhìn qua ông chủ đang đứng cạnh quầy bar trên tay giữ ly Gin Tonic, trong góc tối ông chỉ lặng nhìn tôi. Tôi lại nhìn xuống khán giả, những con người thưởng thức rượu ngon và nghe bài hát hay đáng lý phải rất vui lại nhìn tôi đầy thương cảm.

Lúc ấy linh cảm cho tôi biết mình đã mất đi thứ gì rất quan trọng. Tâm trạng lúc này giống như đứng giữa cả rừng hoa rơi trước mặt, rất phức tạp để diễn tả. Tiếng đàn vẫn tiếp tục, chỉ giọng hát của tôi là dừng lại. Gương mặt tôi đã thấm hết lệ rơi. Ông chủ từ quầy bar chạy đến ôm tôi vào lòng. Những vị khách quen rời bàn đến bên cạnh tôi.

“Chờ đợi cái kết thúc vốn định sẵn sẽ đến bên, nhưng em vẫn ước giá mà em có đủ mạnh mẽ để vẫn đừng cạnh anh nơi này… Chia tay là thứ em chưa từng nghĩ đến, chia tay anh là điều bắt buộc. Em để mình bay đi trong không trung nhanh hơn cả ánh sáng, em để mặc những suy nghĩ đầu độc tâm trí. Có quá nhiều điều chưa ngỏ cùng anh … thì anh nói đi làm sao em nỡ nói tiếng chia xa?…”

Trong đầu tôi vang lên lời của khúc ca này, mặc dù tôi đã im tiếng. Như thể có ai đó đứng trong tâm trí tôi hát thay lời vậy…

7.

Tôi không trách bất cứ ai trong câu chuyện của mình.

Không phải xã hội này.

Cũng không phải Linh.

Tôi chỉ tự trách bản thân chính mình. Nếu như tôi không phải là một người như anh, có lẽ kết thúc của chúng tôi đã khác đi. Nếu như tôi có thể tự quyết định được màu da, quyết định được giới tính, quyết định được những điều bản chất ông trời sắp đặt có lẽ cuộc tình của chúng tôi không cần phải ước ao mãi đứng trong ngày Sài Gòn đầy sương mù mới dám nắm tay nhau. Nhưng cuộc đời đúng là rất nực cười, những người không yêu nhau thật lòng lại được bên nhau mỗi ngày để nhìn nhau bằng ánh mắt nặng nhẹ, còn những người tưởng chừng có thể chết vì hạnh phúc của người còn lại lại phải kết thúc niềm vui của mình bằng sự chia lìa lạnh lẽo.

Tôi thật sự không trách thiên phận ông trời cho tôi bản tính thế nào, tôi chỉ trách ông trời tại sao đã để chúng tôi yếu ớt, lại cho đám đông tàn bạo? Để ngay cả bảo vệ người mình yêu cũng là một trọng trách khó khăn.

8.

Khi tôi kết thúc bài hát, khán giả vỗ tay vô cùng nhiệt liệt. Đã lâu lắm rồi mọi người mới nghe tôi hát lại khúc ca buồn bã này. Cũng đã lâu lắm rồi tôi mới nghĩ mình có đủ can đảm để hát cho mình, cho mọi người không phải là anh.

Tôi bước xuống quầy bar, cầm ly Alaska Ice Tea lên. Bất ngờ có một ly Gin Tonic toast vào ly rượu tôi một cái nhẹ, và giọng nói thì thầm vang lên bên tai:

-          Chàng trai, có phải em đã quá mạnh mẽ rồi không …?

Gia Đoàn

Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa… - có nghĩa là “Em đã thấy hoa rơi trong mộng”, một câu trong bài thơ Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ của tác giả Trương Nhược Hư. Đây là bài thơ rất hay, đại ý của nó sau khi đọc qua đã quá lâu tôi không còn nhớ rõ nữa, chỉ ấn tượng mãi cảnh tác giả tả cả rừng hoa rơi… rất đẹp, nhưng lại vô cùng buồn bã.

Tôi viết câu truyện này vô cùng tùy hứng, sau khi xem một số thứ và tâm trạng không được vui vẻ cho mấy. Tôi thiết nghĩ những người đồng tính, tại sao chúng ta đối xữ với họ như vậy? Chẳng phải chúng ta đang tự biến mình thành những con người hai mặt hay sao? Khi bản thân luôn cuồng dại xót thương cho số phận hẩm hiu của những câu chuyện tình yêu cảm động như Romeo&Juliet, mà chính ta chúng ta với sự phán xét ngu muội của mình lại ép biết bao nhiêu người đau khổ, sống không bằng chết, hóa ra lại thê thảm còn hơn cả Romeo&Juliet…

Page 1 of 1